Nhà Phòng Bừa Thư Theme
Lan man những ngày Sài Gòn nước ngập tới rốn

Lặn ngụp trong chính ảo mộng mình tạo ra, có lẽ nếu chết đuối, người ta cũng không thấy đau đớn.

Cái chết bất thình lình đến khi hai mắt bừng mở, miệng ho sặc sụa, và quanh người ướt đẫm bởi những giấc mơ.

Đã có can đảm vùi mình trong hoa lệ thì cũng phải có can đảm mà bơi với nó đến cuối dòng. Còn nếu sợ, thì thôi bỏ đi. Dù gì cũng sẽ chẳng tới đâu!

Bỏ đi, bỏ đi!

Posted 3 weeks ago
Tags: # nagito # dgnagito # twitter # toẹt tơ
Nagito đúng dễ thương luôn _(:>/_)_ Follow ẻm cái ẻm follow lại. Hôn muốn accept chút nào hết trơn á! Bạn fangirl biết phải làm sao?!?!
Posted 3 weeks ago
Tags: # drap # hoa nhí # tím
Thích tê cả da đầu. 550k ha ha ha ^v^

nhipower:

latotahaba:

nhipower:

latotahaba:

Chị hàng xóm mình, không hẳn là xinh gái, nhưng nhỏ nhắn dễ thương. Hồi chị còn học 12 thì mình mới học lớp 2. Hè năm nào cũng vậy, cứ sang nhà chị chơi, đọc Hikaru, đọc Dragon Ball, đọc Doremon. Rồi thì mình cứ mê tít thò lò những lọ thủy tinh chứa đầy hạc giấy, sao giấy, trái tim giấy hay những…

Haizz lâu lắm rồi mới thấy tung tích của Lan
Nhận giấy báo chưa? dạo này có khỏe không ? cái phổi sao rồi
Chuyện đúng là chẳng ai ngờ
Theo N come out có 2 con đường, một là sống thật với chính mình, hai là phản bội lại gia đình =_=

L nhận được giấy với đi nộp luôn rồi. Mà chắc không có trường học quá, nộp vô mới thấy mấy đứa 23 24 điểm quá trời, chưa kể mấy đứa có điểm ưu tiên. L nằm viện mục xương xong về nhà rồi. Tự nhiên viết blog rồi thấy Nhi reblog hỏi thăm làm thấy xa xôi quá =3=

chứ giờ L tính sao ? ở nhà thi lại hả hay nộp qua trường khác thử đi

Nộp xong hết rồi, không lấy ra được. Chưa có kết quả, cũng không hi vọng lắm.


nhipower:

latotahaba:

Chị hàng xóm mình, không hẳn là xinh gái, nhưng nhỏ nhắn dễ thương. Hồi chị còn học 12 thì mình mới học lớp 2. Hè năm nào cũng vậy, cứ sang nhà chị chơi, đọc Hikaru, đọc Dragon Ball, đọc Doremon. Rồi thì mình cứ mê tít thò lò những lọ thủy tinh chứa đầy hạc giấy, sao giấy, trái tim giấy hay những…

Haizz lâu lắm rồi mới thấy tung tích của Lan
Nhận giấy báo chưa? dạo này có khỏe không ? cái phổi sao rồi
Chuyện đúng là chẳng ai ngờ
Theo N come out có 2 con đường, một là sống thật với chính mình, hai là phản bội lại gia đình =_=

L nhận được giấy với đi nộp luôn rồi. Mà chắc không có trường học quá, nộp vô mới thấy mấy đứa 23 24 điểm quá trời, chưa kể mấy đứa có điểm ưu tiên. L nằm viện mục xương xong về nhà rồi. Tự nhiên viết blog rồi thấy Nhi reblog hỏi thăm làm thấy xa xôi quá =3=

Posted 4 weeks ago
tai-to-oct9thofmine:

Rồi chúng mình sẽ phải gửi thương nhớ về đâu
khi giọt nước mắt cuối cùng không dành phần cho nhau được nữa
ai cũng có cho riêng nhiều lí lẽ
để bắt đầu cho một sự lãng quên!

Những con phố quen rồi, đâu vì thế mà sẽ đổi tên
chỉ có chúng mình là trở nên xa lạ
hình như một mùa vừa mới rơi đầy lá
khoảng trời bây giờ là mảnh kí ức rêu?

Chắc là tự nhiên mà người ta hết yêu
sao trách được, bởi đời nhiều lí lẽ
(chắc là chúng mình bây giờ còn quá trẻ
chắc là bây giờ chưa thích hợp đi xa…?!)

Rồi chúng mình sẽ gửi thương nhớ về đâu sau những chuyến đi xa
mong manh đấy và rồi chênh vênh đấy
chẳng hiểu tại sao trái tim mình buồn vậy
dù vẫn biết đám mây thì sẽ phải trôi đi…

(Những mùa trong năm đâu vì thế đổi thay
sẽ đứng lại hay ngừng trôi tuần tự
trái tim yêu có lí lẽ riêng cho một lần tha thứ
từ những tổn thương tưởng đã lên mầm)

Rồi chúng mình sẽ gửi tuổi trẻ về lại tháng năm
câu chuyện cũ sẽ chỉ là trầm tích
rêu nơi góc tường lên xanh rồi xám xịt
chúng ta đâu biết trước mọi điều để từ chối được đâu…

Và giọt nước mắt cuối cùng dẫu muốn dành phần cho nhau
cũng khó khăn như việc bắt đầu bằng cách khác!

- September Rain
Người ta nghĩ gì khi quyết định come out?

Chị hàng xóm mình, không hẳn là xinh gái, nhưng nhỏ nhắn dễ thương. Hồi chị còn học 12 thì mình mới học lớp 2. Hè năm nào cũng vậy, cứ sang nhà chị chơi, đọc Hikaru, đọc Dragon Ball, đọc Doremon. Rồi thì mình cứ mê tít thò lò những lọ thủy tinh chứa đầy hạc giấy, sao giấy, trái tim giấy hay những bông hồng làm bằng ống hút đủ màu. Cả một vườn hoa trước sân lẫn mấy giò lan sau nhà cũng là một tay chị trồng, dù nhà chị còn có mẹ và em gái. Thế mà lúc học đại học, chị theo ngành công nghệ thông tin, cái ngành mà người ta nghĩ ngay là không hề ăn nhập với cá tính của chị. Vậy mà chị vẫn làm được, và bây giờ là một lập trình viên. Chị là tổ hợp của những nét rất nữ tính, rất con gái và cả cá tính mạnh mẽ dứt khoát khó tìm thấy ở bất kì cô gái nào. Chị thích đọc shounen, xem những phim đánh đấm tóe lửa và cũng thích trồng hoa, làm đồ thủ công. Chị nữ tính và mạnh mẽ.

Ấy vậy mà hôm kia chị dắt về nhà một cô gái xinh thật xinh, xúng xính váy áo, son môi, nữ tính như chính chị, và bảo với ba mẹ đó là người chị muốn sống chung cả đời. Ở cái tuổi 28, là một phụ nữ thành đạt, người ta đủ lớn và đủ tự tin để biết những gì là cần cho mình, nhưng có lẽ vẫn chưa thấu hết nỗi lòng của người làm cha, làm mẹ. Mẹ chị lặng im, cha chị la hét mắng mỏ, gọi đến bao nhiêu là ánh mắt hiếu kì. Ba chị nói phải chi chị trước đây chị ăn mặc như tomboy hay đại loại vậy, đằng này cả chị gái kia cũng không phải, làm ba chị không hiểu, không hiểu được.

Nhớ đến chủ đề Vietprice 2013: yêu là yêu. Vốn dĩ chị yêu, chứ đâu phải chị lệch lạc về giới tính, vốn dĩ chị thấy con tim mình đồng điệu, chứ đâu phải đến với nhau vì tiền hay tình dục. Tự chấp nhận bản thân mình đã khó, được gia đình, xã hội chấp nhận lại càng khó. Thấy chuyện của chị, chỉ thấy mủi lòng thay.

Lại nhớ đến Tú anh của mình, cũng chả nhớ Tú come out khi nào, cũng không nhớ nổi là ai nói cho mình biết. Vốn dĩ anh không được xem là thành viên trong gia đình, thế nên việc anh come out cũng không phải to tát gì mấy. Chẳng hiểu được, vốn dĩ tính hướng của anh là thế, hay do thiếu thốn tình thương… Thương anh, nhưng biết sao được, chỉ mình thương anh thôi thì chưa đủ. Anh học cao, đẹp mã, manly, có tiền, đã lăn lộn với đời. Ở anh toát lên hơi thở của một người trưởng thành. Thế nhưng bao nhiêu cuộc tình của anh cũng đều đổ vỡ, người nhát gan, kẻ lợi dụng. Biết là anh cũng chả tốt đẹp gì cho cam, cũng làm nhiều trò hư hỏng, nhưng ai lại không muốn có một cuộc sống ổn định chứ. “Kết thúc của anh là kết thúc khiến em ám ảnh.”

Đọc cho lắm shounen ai vào, nhưng rốt cuộc thực tại cũng không có bất kì một xã hội nào đủ bao dung để chấp nhận họ. Come out. Không biết nên khen dũng cảm hay là nhát gan. Công khai giới tính thật, sống thật với chính bản thân hay sợ hãi phải ôm bí mật đó một mình, sợ phải đau đớn dằn vặt một mình.

Những thứ được tung hô vốn dĩ là bề nổi. Còn lại phần chìm?! Những người come out, kết cuộc của họ?!

Đau bụng vật vã~

Dạo này chăm make up lắm :)) Đi chợ ở đầu ngõ cũng phải tô son dặm phấn. Móng tay móng chân lúc nào trông thấy cũng là lòe loẹt những màu là màu…

Kỳ thực mắt mà không thâm, môi với móng tay mà không tím tái thì cũng chẳng phải đồng bóng làm gì. Bệnh chăng?!

Đèn đỏ tháng này bị sớm 6 ngày. Cả người uể oải đến nỗi không buồn nhấc thân dậy mà làm vệ sinh cá nhân.

Chuỗi hoạt động cơ bản mỗi ngày của mình bây giờ là ngủ-ăn-đọc sách-làm việc nhà, nhàn! Nhưng mà cũng đủ để giết thời gian để mà không phải nghĩ lung tung.

Đau.

Posted 1 month ago
Tags: # picture of you # thanh bùi # the north
Posted 1 month ago
Tags: # tvxq # dbsk # tvfxq # thsk
Posted 1 month ago
Posted 1 month ago
Tags: # thsk # tvxq # dbsk # tvfxq