Bằng một cách tuyệt vời nào đó, sự thật đã kịp bay đến và ập vào mặt mình một cách báo trước…

Thấy cứ mơ hồ, không ai bép xép với mình bất kể lời nào, nhưng tự nhiên lại cảm thấy dường như mình tường tận tất, mình rõ ràng tất, như thể mình là ả điếm bị lên án vì quá chung tình. Cứ mơ hồ, vì trong cái khoảng không nhàn nhạt, trong chòm thời chung gấp rút vì thi cử, phân vân không biết tên tội đồ nào “chia rẽ nội bộ”, phân vân không biết ả điếm nào “vì bản thân” mà không nghĩ đến người khác. Thậm chí mình còn đốn mạt đến nỗi không nhận ra kẻ đĩ điếm đáng kiếp mà mọi người đề cập, xa lánh, khinh rẻ với tần suất dày đặc là mình. Thấy mình hèn mọn quá chừng. Bị thế cũng phải tự vấn bản thân, cuối cùng nhân cách của mình là đồ bỏ, còn một mặt đạo đức giả nào đó của mình vô tình bong tróc, hay chỉ đơn giản bởi từng mũi đan, đường chỉ, cái thiệp con,… cũng chẳng cáng đáng nổi trò cười.

Mình chỉ muốn nói, nếu thật sự tin, sẽ chẳng cần chờ đợi lời giải thích nào cho bất cứ nghi ngờ nào.

Tiện thể nói luôn, mình nghĩ có lẽ mình là loại người đốn mạt thế này: “mình nghe cô toán gọi bạn mình lên bảng làm bài 3 câu 3, bằng một cách nào đó bạn mình làm bài 3 câu 1, 2. Mình ngồi dưới nhốn nháo liền nói lớn, cô kêu làm 3.3 mà bạn hiền ơi. Mà nguyên nhân chính yếu là do mình ghen ăn tức ở, rắp tâm làm người ta nhận con 0 vào sổ điểm cho hả dạ. Mà trời thì phụ lòng người, cô nói cô dặn bạn làm 3.1 và 3.2…” Bằng một cách phi thường nào đó, mình được nghe kể lại đại khái hành động của mình được nhìn nhận theo hướng đê tiện như vậy :))

Lần đầu tiên trong đời, mình có nhiều bạn gái đến vậy :)

New nail! New me!
Bị một mình :)) Không phải dưng không mà bị một mình, nhưng bỗng dưng đùng một cái lại bị một mình. Thấy cứ mơ hồ, và mệt mỏi. Thấy thế dù không muốn thế! Gia đình, bạn bè, bài vở,… vậy mà lúc nào cũng ngỡ…

New nail! New me!
Bị một mình :)) Không phải dưng không mà bị một mình, nhưng bỗng dưng đùng một cái lại bị một mình. Thấy cứ mơ hồ, và mệt mỏi. Thấy thế dù không muốn thế! Gia đình, bạn bè, bài vở,… vậy mà lúc nào cũng ngỡ…

Buồn buồn… buồn cười…

Thực ra thì hôm nay phấn chấn đâu phải tại hôm nay là ngày thi :)) Làm bài cứ cho là tàm tạm đi! Nhiêu đó cũng không đủ làm cho tâm trạng tụt dốc thê thảm như bây giờ. Cứ như nhiều thứ cộng dồn lại trong ngần ấy thời gian, vậy nên bỗng dưng đọc xong tin nhắn là khóc tức khóc tưởi. Cứ nghĩ hôm nay đi tới chiều, nên đâu có cầm theo chìa khóa nhà. Rồi cứ ngỡ mình có hẹn, nên từ chối hết người này đến người khác. Ba lô thì nặng ì, chân đau, bụng đói, vai mỏi nhừ. Cứ như ông trời đang nhè đầu mình mà gõ! Sao lúc nào cũng bị một mình? Ai hốt mình liền đi, ai cũng được!

Anonymous asked: Tui "cưng yêu" của bạn! Ráng thi tốt, rồi hẹn hò, rồi bát phố, rồi "vừa cưng vừa yêu" mà gọi tui là "bạn cưng yêu" nha. Mai tui thi ở phòng 26, thi xong thì chơi chút chăng?

Tui không biết bạn là ai, tui không có cưng yêu nào hết :)) hôm nay tui có thi, nhưng mà không đi “chơi chút chăng” với bạn được :))

Thi tốt!

phapsu:

Tháng Ba rồi, sao em vẫn cô đơn ? Cây hoa gạo đỏ cả trời tươi nắng Đôi rùa nhỏ đỏng đảnh bò lẳng lặng Ốc sên lười cũng dắt díu mùa yêu… Tháng Ba rồi, sao em vẫn cô liêu? Để tôi kể em nghe chuyện người xưa thiên cổ Để tôi nắm tay em qua ngày tàn góc phố Để tôi nhẹ nhàng hôn, ngập ngừng mắt và môi. Tháng ba rồi, sao em vẫn còn ngồi? Đứng dậy đi, bước ra bình minh mới Đưa tay lên, hứng đời xanh dịu vợi Nhắm mắt vào, nghe giọng gió ru ca… Tháng Ba rồi, sao em vẫn hanh ha? Vẫn khép cửa trái tim, giấu cả miền thương nhớ Vẫn bặm môi ghì chặt, nấc lên từng hơi thở Vứt bỏ đi em à, thay đổi một thói quen… Tháng Ba rồi, sao em vẫn đan len? Hết mùa đông lạnh giá, xuân đã tràn ngang ngõ Hết ngày qua ồn ã, bình yên đang vội gõ.. Nào cô gái, mở cửa trái tim mình, bước ra nắng… và tin – yêu… Tháng Ba rồi, hạnh phúc thắm hơn nhiều !
. - [ST]

phapsu:

Tháng Ba rồi, sao em vẫn cô đơn ?
Cây hoa gạo đỏ cả trời tươi nắng
Đôi rùa nhỏ đỏng đảnh bò lẳng lặng
Ốc sên lười cũng dắt díu mùa yêu…
Tháng Ba rồi, sao em vẫn cô liêu?
Để tôi kể em nghe chuyện người xưa thiên cổ
Để tôi nắm tay em qua ngày tàn góc phố
Để tôi nhẹ nhàng hôn, ngập ngừng mắt và môi.
Tháng ba rồi, sao em vẫn còn ngồi?
Đứng dậy đi, bước ra bình minh mới
Đưa tay lên, hứng đời xanh dịu vợi
Nhắm mắt vào, nghe giọng gió ru ca…
Tháng Ba rồi, sao em vẫn hanh ha?
Vẫn khép cửa trái tim, giấu cả miền thương nhớ
Vẫn bặm môi ghì chặt, nấc lên từng hơi thở
Vứt bỏ đi em à, thay đổi một thói quen…
Tháng Ba rồi, sao em vẫn đan len?
Hết mùa đông lạnh giá, xuân đã tràn ngang ngõ
Hết ngày qua ồn ã, bình yên đang vội gõ..
Nào cô gái, mở cửa trái tim mình,
bước ra nắng…
và tin – yêu…
Tháng Ba rồi, hạnh phúc thắm hơn nhiều !

.
- [ST]

(Source: tatubi, via maruko-meou)

Có nhiều người ở bên mình rất lâu, cứ ngỡ là yêu, hóa ra cũng chỉ là ngộ nhận. Vốn dĩ trái tim rất dễ bị đánh lừa bởi những cảm giác ấm áp và an toàn..

(Source: ho-thu, via brokensagittarius)

Tệ

Có hơn 1 tuần để ôn tập, vậy mà ngày mai xách bút đại diện trường đi thi trong khi bây giờ trong đầu không có một chút khái niệm gì. Thấy mình dối trá và tệ hại. Thậm chí cả khi nhận thức được điều ấy mà mình vẫn không muốn cầm sách lên đọc. Đúng kiểu “lừa thầy dối bạn” mà mình vẫn khinh.

Xin lỗi ! Xin lỗi ! Xin lỗi ! Cuối cùng thì mình tồn tại để làm gì ?

Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích, mà là trên từng chặng đường đi.

Ernesto Che Guevara (via lucviho)

(via gocnhotrongtim)

he-huo:

Không tìm được lý do để tiếp tục kiên trì, vậy thì hãy tìm một lý do để bắt đầu lại mọi thứ, cuộc sống cũng chỉ đơn giản như vậy mà thôi.- Nguồn: weibo | Dịch: Hòa Hỏa Vui lòng ghi đầy đủ nguồn khi copy sang trang web khác

he-huo:

Không tìm được lý do để tiếp tục kiên trì, vậy thì hãy tìm một lý do để bắt đầu lại mọi thứ, cuộc sống cũng chỉ đơn giản như vậy mà thôi.

- Nguồn: weibo | Dịch: Hòa Hỏa
Vui lòng ghi đầy đủ nguồn khi copy sang trang web khác

(via pygenki)

kitesquotes:

"Một số người thật lạ, chính giây phút mà bạn đặt hết niềm tin của mình vào họ, thì cũng chính là lúc họ rời bỏ bạn mà đi."{Sưu Tầm}des by JolFany@Kitesvn.com

kitesquotes:

"Một số người thật lạ, chính giây phút mà bạn đặt hết niềm tin của mình vào họ, thì cũng chính là lúc họ rời bỏ bạn mà đi."

{Sưu Tầm}
des by JolFany@Kitesvn.com

(via pygenki)

the-lady-of-february:

“Cậu thấy, hoặc không thấy mình, mình vẫn ở nơi đó, không vui không buồn.Cậu nhớ, hoặc không nhớ mình, tình vẫn ở nơi đó, không đến không đi.Cậu yêu, hoặc không yêu mình, yêu vẫn ở nơi đó, không tăng không giảm.Cậu cùng, hoặc không cùng mình, tay mình vẫn ở trong tay cậu, không buông không bỏ.Tiến vào lòng mình, hoặc là, để mình tiến vào lòng cậu.Lặng lẽ mà yêu, lặng lẽ thích.”
- Yêu nhau lắm cắn nhau đau | Hội Giả Định Ly

the-lady-of-february:

Cậu thấy, hoặc không thấy mình, mình vẫn ở nơi đó, không vui không buồn.
Cậu nhớ, hoặc không nhớ mình, tình vẫn ở nơi đó, không đến không đi.
Cậu yêu, hoặc không yêu mình, yêu vẫn ở nơi đó, không tăng không giảm.
Cậu cùng, hoặc không cùng mình, tay mình vẫn ở trong tay cậu, không buông không bỏ.
Tiến vào lòng mình, hoặc là, để mình tiến vào lòng cậu.
Lặng lẽ mà yêu, lặng lẽ thích.

Yêu nhau lắm cắn nhau đau | Hội Giả Định Ly

(via pygenki)

Tôi: Gì vậy?
Mình: Thấy cứ nhàn nhạt...
Tôi: Chán đời nữa hả?
Mình: Không, vì cứ nhè nhẹ, cứ ngồ ngộ, nên ngộ nhận và thấy thinh thích!
Tôi: Ừ! Ngòn ngọt nữa...