Thích ha! Cảm ơn Lộc ha!

Thích ha! Cảm ơn Lộc ha!

Thích! Nhưng mà đi không nổi :)) thôi thì lần sau trốn vé vậy!

Thích! Nhưng mà đi không nổi :)) thôi thì lần sau trốn vé vậy!

kenkk:

tieumario:

 

Time …

(Source: blushpink, via xinchaongayxua)

mocdieptu:

* Thành công lớn nhất của một người phụ nữ là gì? Đôi lần, tôi tự hỏi mình như thế sau rất nhiều những kiếm tìm, hoài bão, khát vọng. Thành công của con người tùy thuộc vào mục đích mà họ theo đuổi trong cuộc đời. Đôi khi nó thuộc về tính cách, thuộc về sở thích hoặc thậm chí là thuộc về sự hào nhoáng háo thắng muốn chinh phục. Có một đam mê để theo đuổi là đã có được 50% khả năng thành công, 50% còn lại phụ thuộc vào thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Tôi không biết cần bao nhiêu đam mê để người ta mới có thể biến những cơ hội thành thành công, dẫu vậy “hãy cứ khao khát, hãy cứ dại khờ” như Steve Jobs nói. Khao khát là yếu tố cần, còn tại sao phải dại khờ để đủ cho một phương trình thành công thì tôi nghĩ rằng, cứ dại khờ để cuộc đời giản đơn hơn trong hành trình đi tới, dám dại khờ để học cách thất bại, dám dại khờ để học được cách trưởng thành, vì dại khờ nào cũng khiến người ta phải đánh đổi, mất mát, trả những cái giá rất đắt rồi mới kiên cường, mạnh mẽ được. Biết đau thì sẽ biết cách để vượt qua nỗi đau đó.

Thành công thường gắn với đàn ông, còn phụ nữ thành công của họ ít khi được nhắc tới, được trân trọng hay được đánh giá đúng. Vì họ sinh ra là để gắn cuộc đời với gia đình, với bổn phận làm vợ, làm mẹ. Người ta gọi đó là thiên chức để mặc định cuộc đời người phụ nữ chỉ để tìm kiếm một người chồng tốt mà nương tựa vào, sinh một vài đứa con rồi cuộc đời cứ thế trôi về già. Thật ra, cũng chỉ vì xã hội phong kiến ngày xưa trọng nam khinh nữ nên người phụ nữ phải coi việc hi sinh vì gia đình là bổn phận, nghĩa vụ tất yếu và người đàn ông làm chủ gia đình thì cần phải thành công hơn người vợ. Và như thế, những người vợ ở nhà chăm lo cho gia đình, từ bỏ những ước mơ để đánh đổi một cuộc sống thầm lặng trong vai trò nội trợ thường không dám tự hào về mình, họ chỉ được phép cúi mặt im lặng khi nói về nghề nghiệp, không dám đề cao vai trò của bản thân cũng chẳng dám thở than về những muộn phiền, khó nhọc trong cuộc sống. 

Tôi cho rằng, thành công của người phụ nữ là đã xây dựng được một gia đình bình yên, hạnh phúc, chăm lo cho con cái đủ đầy, khôn lớn, nhưng thành công lớn nhất là họ có thể tự hào ngẩng cao mặt để nói về nghề nghiệp của mình là nội trợ, là thoải mái nói về những khó khăn mà mình đã trải qua mà không phải cố gắng giữ cho mình một hình ảnh thầm lặng hi sinh vì gia đình. Ai cũng có quyền tự hào về những điều mình đã cố gắng bỏ công sức, tâm tư, tình cảm để đạt được, và phụ nữ đã bỏ rất nhiều trong một đời cho gia đình, điều đó không phải là nghĩa vụ, là hiển nhiên, mà đó là điều chúng ta được phép tự hào về mình không thua kém gì việc kiếm tiền. Sự thiếu tôn trọng chỉ có thể đến khi chính chúng ta không đề cao tự tôn cho mình, không trân quý cũng chẳng yêu thương bản thân. Nước Nhật trả lương cho phụ nữ nội trợ như một cách đề cao vai trò người phụ nữ. Ở Việt Nam không có nhưng chúng ta có một cách để tự khẳng định mình là hãy ngẩng cao đầu tự hào với việc chúng ta đã chăm sóc gia đình mình như nào, đã nuôi dạy con cái ra sao khi nói về thành công của bản thân. Có thể có nhiều người sẽ đánh giá thành công của bạn dựa trên tiền bạc, địa vị nhưng tự ti về bản thân là hạ thấp chính mình trước định kiến cuộc đời. 

Tháp nhu cầu của con người gồm nhiều tầng, ai cũng tìm đủ vinh quang, tiền bạc rồi mới lo xây đắp mái ấm gia đình. Nhưng hạnh phúc lại luôn nằm ở cái ngăn cuối cùng trong tháp nhu cầu ấy, vậy nên có nhiều người đã đánh rơi hết địa vị, quyền lực, tiền bạc trên con đường đến với hạnh phúc vì không giữ được cái ngăn cuối cùng ổn định, vững vàng và bình yên. Hoặc có nhiều người từ bỏ gia đình để tìm kiếm những điều vĩ đại khác để cuối cùng vì cô đơn, cái họ tìm kiếm vẫn chỉ là một mái ấm để trở về. Suy cho cùng, thành công nào cũng đáng giá vì phải trả giá nên nếu có một gia đình để yêu thương thì đừng quên, thành công của người phụ nữ là căn bếp, thành công của người đàn ông là giúp người phụ nữ nguyện vì mình mà giữ lửa cho căn bếp ấm áp suốt cuộc đời. *

mocdieptu:

* Thành công lớn nhất của một người phụ nữ là gì? Đôi lần, tôi tự hỏi mình như thế sau rất nhiều những kiếm tìm, hoài bão, khát vọng. Thành công của con người tùy thuộc vào mục đích mà họ theo đuổi trong cuộc đời. Đôi khi nó thuộc về tính cách, thuộc về sở thích hoặc thậm chí là thuộc về sự hào nhoáng háo thắng muốn chinh phục. Có một đam mê để theo đuổi là đã có được 50% khả năng thành công, 50% còn lại phụ thuộc vào thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Tôi không biết cần bao nhiêu đam mê để người ta mới có thể biến những cơ hội thành thành công, dẫu vậy “hãy cứ khao khát, hãy cứ dại khờ” như Steve Jobs nói. Khao khát là yếu tố cần, còn tại sao phải dại khờ để đủ cho một phương trình thành công thì tôi nghĩ rằng, cứ dại khờ để cuộc đời giản đơn hơn trong hành trình đi tới, dám dại khờ để học cách thất bại, dám dại khờ để học được cách trưởng thành, vì dại khờ nào cũng khiến người ta phải đánh đổi, mất mát, trả những cái giá rất đắt rồi mới kiên cường, mạnh mẽ được. Biết đau thì sẽ biết cách để vượt qua nỗi đau đó.

Thành công thường gắn với đàn ông, còn phụ nữ thành công của họ ít khi được nhắc tới, được trân trọng hay được đánh giá đúng. Vì họ sinh ra là để gắn cuộc đời với gia đình, với bổn phận làm vợ, làm mẹ. Người ta gọi đó là thiên chức để mặc định cuộc đời người phụ nữ chỉ để tìm kiếm một người chồng tốt mà nương tựa vào, sinh một vài đứa con rồi cuộc đời cứ thế trôi về già. Thật ra, cũng chỉ vì xã hội phong kiến ngày xưa trọng nam khinh nữ nên người phụ nữ phải coi việc hi sinh vì gia đình là bổn phận, nghĩa vụ tất yếu và người đàn ông làm chủ gia đình thì cần phải thành công hơn người vợ. Và như thế, những người vợ ở nhà chăm lo cho gia đình, từ bỏ những ước mơ để đánh đổi một cuộc sống thầm lặng trong vai trò nội trợ thường không dám tự hào về mình, họ chỉ được phép cúi mặt im lặng khi nói về nghề nghiệp, không dám đề cao vai trò của bản thân cũng chẳng dám thở than về những muộn phiền, khó nhọc trong cuộc sống.

Tôi cho rằng, thành công của người phụ nữ là đã xây dựng được một gia đình bình yên, hạnh phúc, chăm lo cho con cái đủ đầy, khôn lớn, nhưng thành công lớn nhất là họ có thể tự hào ngẩng cao mặt để nói về nghề nghiệp của mình là nội trợ, là thoải mái nói về những khó khăn mà mình đã trải qua mà không phải cố gắng giữ cho mình một hình ảnh thầm lặng hi sinh vì gia đình. Ai cũng có quyền tự hào về những điều mình đã cố gắng bỏ công sức, tâm tư, tình cảm để đạt được, và phụ nữ đã bỏ rất nhiều trong một đời cho gia đình, điều đó không phải là nghĩa vụ, là hiển nhiên, mà đó là điều chúng ta được phép tự hào về mình không thua kém gì việc kiếm tiền. Sự thiếu tôn trọng chỉ có thể đến khi chính chúng ta không đề cao tự tôn cho mình, không trân quý cũng chẳng yêu thương bản thân. Nước Nhật trả lương cho phụ nữ nội trợ như một cách đề cao vai trò người phụ nữ. Ở Việt Nam không có nhưng chúng ta có một cách để tự khẳng định mình là hãy ngẩng cao đầu tự hào với việc chúng ta đã chăm sóc gia đình mình như nào, đã nuôi dạy con cái ra sao khi nói về thành công của bản thân. Có thể có nhiều người sẽ đánh giá thành công của bạn dựa trên tiền bạc, địa vị nhưng tự ti về bản thân là hạ thấp chính mình trước định kiến cuộc đời.

Tháp nhu cầu của con người gồm nhiều tầng, ai cũng tìm đủ vinh quang, tiền bạc rồi mới lo xây đắp mái ấm gia đình. Nhưng hạnh phúc lại luôn nằm ở cái ngăn cuối cùng trong tháp nhu cầu ấy, vậy nên có nhiều người đã đánh rơi hết địa vị, quyền lực, tiền bạc trên con đường đến với hạnh phúc vì không giữ được cái ngăn cuối cùng ổn định, vững vàng và bình yên. Hoặc có nhiều người từ bỏ gia đình để tìm kiếm những điều vĩ đại khác để cuối cùng vì cô đơn, cái họ tìm kiếm vẫn chỉ là một mái ấm để trở về. Suy cho cùng, thành công nào cũng đáng giá vì phải trả giá nên nếu có một gia đình để yêu thương thì đừng quên, thành công của người phụ nữ là căn bếp, thành công của người đàn ông là giúp người phụ nữ nguyện vì mình mà giữ lửa cho căn bếp ấm áp suốt cuộc đời. *

taito-oct9th:

Chẳng ai biết bao giờ là lần cuối
đã phải lòng rồi thì cứ thế yêu thôi
đời phức tạp, yêu thương nên đơn giản
chẳng mấy mà già,
chẳng mấy mà xa!


- September Rain

(via maruko-meou)

mocdieptu:

* Trưởng thành rồi việc đầu tiên người ta làm là đánh giá lại chữ “Thân”. Thân phận. Tình thân. Chỉ hai thứ “Thân” đó là nguồn sống. Chữ “Thân” càng ít lại thì những mối quan hệ càng gần. Dẫu có cô đơn, trưởng thành rồi hai tiếng “Bạn Thân” chẳng còn mang nhiều ý nghĩa. Đôi khi, người ta nhận thấy sự tồn tại của một người bạn lắm khi chỉ là để có một số điện thoại trong danh bạ, nhận một tin nhắn chúc mừng lễ tết được gửi chúc trăm cái như một theo list, và ngày sinh nhật năm nhớ năm quên, bất ngờ xuất hiện khi có việc cần nhờ và mất hút khi mình khó khăn. Nhiều khi, làm người lớn cũng khó, khó không phải vì cô đơn mà khó vì không dám thẳng thừng cắt đứt một vài sợi dây đã mục, cho đến khi cần bấu víu vào sợi dây đó thì mới hay nó đã mục nát và mình trượt ngã rất đau. *

Tự nhiên thấy hay nên muốn tag bạn wallelv . Sinh nhật mình mà bạn L năm nhớ năm quên thì cũng có thể lắm :))

mocdieptu:

* Trưởng thành rồi việc đầu tiên người ta làm là đánh giá lại chữ “Thân”. Thân phận. Tình thân. Chỉ hai thứ “Thân” đó là nguồn sống. Chữ “Thân” càng ít lại thì những mối quan hệ càng gần. Dẫu có cô đơn, trưởng thành rồi hai tiếng “Bạn Thân” chẳng còn mang nhiều ý nghĩa. Đôi khi, người ta nhận thấy sự tồn tại của một người bạn lắm khi chỉ là để có một số điện thoại trong danh bạ, nhận một tin nhắn chúc mừng lễ tết được gửi chúc trăm cái như một theo list, và ngày sinh nhật năm nhớ năm quên, bất ngờ xuất hiện khi có việc cần nhờ và mất hút khi mình khó khăn. Nhiều khi, làm người lớn cũng khó, khó không phải vì cô đơn mà khó vì không dám thẳng thừng cắt đứt một vài sợi dây đã mục, cho đến khi cần bấu víu vào sợi dây đó thì mới hay nó đã mục nát và mình trượt ngã rất đau. *

Tự nhiên thấy hay nên muốn tag bạn wallelv . Sinh nhật mình mà bạn L năm nhớ năm quên thì cũng có thể lắm :))
albiecua:

sa-anh-almost-lover:

Ở Sài Gòn, người ta có thể ăn mặc thật sành điệu, xài laptop hạng sang, ngồi café máy lạnh để gởi một cái đơn xin việc vị trí nhân viên bán hàng.Và cũng ở SG, người ta có thể mặc quần đùi, áo thun, dép lào, ngồi café lề đường, bàn chuyện đang xây cao ốc cho thuê.Ở SG, cái áo cái quần nhiều khi chẳng nói lên được chi.…Ở SG, người ta vội vã đến mức đi uống ly café 65 ngàn với bạn bè mà quên đi buổi cơm tối, mẹ từng nói “ráng vài ngày, mẹ lãnh lương tháng này rồi đưa con đóng tiền học”Cũng ở SG, người ta thích sự ồn ào, náo nhiệt của các quán bar đến mức chẳng màng đến cảnh cha mình đang lặng lẽ ngả lưng trên chiếc xe ôm ngồi chờ khách.Có người sợ SG, sợ xanh mật, trào đờm “trước dưới quê, nghèo thì đói, lên SG mới biết, nghèo là nhục. Mà nhục thì nó không chết như đói, nó làm con người ta cắm mặt mà đi, có khi cả đời chẳng ngẩng đầu nhìn lên nổi”…Người ta nói dân [sống ở] SG vô cảm, dửng dưng với nỗi đau của đồng loại… Nhưng nhìn lại, để vô cảm như SG, cũng là kết quả của những lúc niềm tin bị chà đạp dưới gót giày mưu sinh tàn nhẫn.Nhưng cũng chẳng phải vì vậy mà SG không còn điều tốt. Người ta vẫn cứ yêu thương, cho đi mà chẳng mong hồi khứ…Cũng ở đất SG đó, người ta có thể đi xe tay ga sang trọng, xài điện thoại đắt tiền, nhưng hàng tháng vẫn cố nài nỉ chủ nhà cho nợ thêm vài ngày tiền.Hay người ta có thể bỏ lại tiền thừa đến hai, ba chục ngàn cho quán café để tỏ ra mình là người lịch sự, nhưng sẵn sàng ngửa tay đòi cho bằng được ba chục ngàn tiền mua tô phở cho cô ruột ở nhà.SG, vài người khắc chữ sĩ lên trán đến nỗi cháy hết máu tình thương.Dân SG khó hiểu như chính cái vùng đất họ sống.Có thể nói chuyện cùng nhau, nhưng chưa chắc đã hiểu.Có thể đi cùng nhau, nhưng chưa chắc đã thích.Có thể nắm tay nhau, nhưng chưa chắc đã thân.Có thể hôn nhau, nhưng chưa chắc đã thương.Thậm chí có thể ngủ cùng nhau nhưng chưa chắc đã yêu.…
-Nguyễn Ngọc Thạch

Thấy ở đâu cũng vầy :))


Sài Gòn đúng là khó hiểu. Muôn đời là thế!!!

albiecua:

sa-anh-almost-lover:

Ở Sài Gòn, người ta có thể ăn mặc thật sành điệu, xài laptop hạng sang, ngồi café máy lạnh để gởi một cái đơn xin việc vị trí nhân viên bán hàng.
Và cũng ở SG, người ta có thể mặc quần đùi, áo thun, dép lào, ngồi café lề đường, bàn chuyện đang xây cao ốc cho thuê.
Ở SG, cái áo cái quần nhiều khi chẳng nói lên được chi.

Ở SG, người ta vội vã đến mức đi uống ly café 65 ngàn với bạn bè mà quên đi buổi cơm tối, mẹ từng nói “ráng vài ngày, mẹ lãnh lương tháng này rồi đưa con đóng tiền học”
Cũng ở SG, người ta thích sự ồn ào, náo nhiệt của các quán bar đến mức chẳng màng đến cảnh cha mình đang lặng lẽ ngả lưng trên chiếc xe ôm ngồi chờ khách.
Có người sợ SG, sợ xanh mật, trào đờm “trước dưới quê, nghèo thì đói, lên SG mới biết, nghèo là nhục. Mà nhục thì nó không chết như đói, nó làm con người ta cắm mặt mà đi, có khi cả đời chẳng ngẩng đầu nhìn lên nổi”

Người ta nói dân [sống ở] SG vô cảm, dửng dưng với nỗi đau của đồng loại… Nhưng nhìn lại, để vô cảm như SG, cũng là kết quả của những lúc niềm tin bị chà đạp dưới gót giày mưu sinh tàn nhẫn.
Nhưng cũng chẳng phải vì vậy mà SG không còn điều tốt. Người ta vẫn cứ yêu thương, cho đi mà chẳng mong hồi khứ

Cũng ở đất SG đó, người ta có thể đi xe tay ga sang trọng, xài điện thoại đắt tiền, nhưng hàng tháng vẫn cố nài nỉ chủ nhà cho nợ thêm vài ngày tiền.
Hay người ta có thể bỏ lại tiền thừa đến hai, ba chục ngàn cho quán café để tỏ ra mình là người lịch sự, nhưng sẵn sàng ngửa tay đòi cho bằng được ba chục ngàn tiền mua tô phở cho cô ruột ở nhà.
SG, vài người khắc chữ sĩ lên trán đến nỗi cháy hết máu tình thương.
Dân SG khó hiểu như chính cái vùng đất họ sống.
Có thể nói chuyện cùng nhau, nhưng chưa chắc đã hiểu.
Có thể đi cùng nhau, nhưng chưa chắc đã thích.
Có thể nắm tay nhau, nhưng chưa chắc đã thân.
Có thể hôn nhau, nhưng chưa chắc đã thương.
Thậm chí có thể ngủ cùng nhau nhưng chưa chắc đã yêu.

-Nguyễn Ngọc Thạch

Thấy ở đâu cũng vầy :))

Sài Gòn đúng là khó hiểu. Muôn đời là thế!!!

Có người nói tình yêu như một dòng sông…
Cuốn đi bao con tim mỏng manh, yếu ớt.
Có người lại nói tình yêu như một lưỡi dao sắc bén…
Rạch nát tâm hồn chúng ta ra thành từng mảnh.
Nhưng có người lại cho rằng tình yêu chính là sự khát khao.
Một sự khát khao vô bờ bến.


Nhưng với tôi, tình yêu như một nụ hoa mong manh, nhỏ bé…
Để cho chúng ta cùng chung tay vun bón.
Nếu sợ cảnh chia ly, thì trái tim chúng ta sẽ không bao giờ được khiêu vũ.
Nếu sợ bị đánh thức, thì chúng ta sẽ chẳng bao giờ có được những giấc mơ đẹp.
Nếu sợ bị phụ bạc, thì chúng ta sẽ không bao giờ dám hiến dâng.
Nếu luôn nơm nớp sợ cái chết thì chúng ta sẽ bỏ lỡ những khoảnh khắc tuyệt đẹp của cuộc sống.


Khi bạn một mình trong những đêm dài vô tận, và bơ vơ trên con đường dài bất tận.
Bạn đang thầm nghĩ rằng tình yêu chỉ dành cho những ai may mắn và mạnh mẽ, thì hãy luôn nhớ một điều:
Cho dù mùa đông có rét mướt thế nào đi nữa, thì nằm sâu dưới lớp tuyết trắng tê buốt kia vẫn có một chồi non…
Đang nhẫn nại chờ đợi những tia nắng ấm áp của mặt trời, để vươn mình nở thành một bông hoa rực rỡ của mùa xuân.

(Source: nhahy, via maruko-meou)

Chuyện gì đã qua, cho qua.

Người không thương mình, đừng hy vọng.

Trái tim cũng sẽ có ngày tự lành.

Sinh tử không đến lượt mình chi phối.

N.Blue (via ngocjoker)

(Source: bluejoker32, via xjden10)